Lúc này, nữ tiên đại nhân có chút chột dạ, ánh mắt lảng tránh đi nơi khác. Thế nhưng dường như không chịu nổi cục tức này, một lúc sau, nàng quay phắt lại, hung hăng trừng mắt nhìn hắn: "Nhìn cái gì mà nhìn, tên tiểu Nhung tử thối tha kia, chính là ngươi đó, mau đi vào đi. Dù sao cũng không được phép để tiểu Huyên mạo hiểm đi vào khi chưa chuẩn bị gì cả. Người ta đến để giúp đỡ, chứ không phải làm bia đỡ đạn chắn phía trước đâu."
Hắn rất muốn hỏi một câu: Các ngươi đều không phải bia đỡ đạn, vậy chỉ có ta là bia đỡ đạn trong miệng ngươi đúng không?
Âu Dương Nhung lắc đầu, thu hồi ánh mắt, lại tiếp tục trầm mặc không nói một lời.
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào cánh cửa đen kịt trên bức bích họa trước mặt, dường như đang suy tư điều gì đó.




